in

KHI PHỤ NỮ KHỞI NGHIỆP ( p1)

1. BẮT ĐẦU KHỞI NGHIỆP KHÔNG BAO GIỜ DỄ DÀNG.
Khi mới 18 tuổi, tôi vừa đi học và vừa mở một cửa hàng chuyên bán băng đĩa CD và cho thuê phim, có thể vì tôi có lợi thế về việc cập nhập tin tức giải trí nên các khách hàng tìm đến tôi rất hài lòng với việc họ tìm được những CD nhạc hay đĩa phim mới nhất.

Nhưng thật sự nó cũng rất vất vả khi mỗi tối tôi phải từ Hóc Môn chạy xuống Quận 1 để lấy hàng và cứ thế cho đến một lúc tôi kiệt sức và quay về nói với gia đình rằng tôi bỏ cuộc. Mẹ tôi nói “nhiều chuyện quá, lo học xong đi làm đi, người ta đàn ông con trai còn chưa gan như tôi, con gái thì làm được gì ?”

Tôi khóc cho đã luôn vì ấm ức vì sao mẹ sinh ra tôi là con gái chi để tôi nghe mấy cái câu này hoài ?

2. KHỞI NGHIỆP KHÓ QUÁ THÌ ĐI LÀM CÔNG
Sau thời gian đó, tôi bắt đầu đi làm việc tại công ty thời trang và cũng có đi theo các anh chị bạn tham gia Câu lạc bô người mẫu Hoa Học Đường biểu diễn tại các chương trình thời trang. Vì có một chiều cao cũng tạm ổn, nên tôi cũng có chút nổi bật và nhận những show chụp ảnh thời trang riêng bên ngoài.

Nhưng vô tình có lần tôi nghe được người chị bạn trong công ty nói rằng “các cô chân dài thường thì sướng rồi, chỉ cần làm mẫu một thời gian rồi tìm mấy anh đại gia là đời vi vu”. LÝ DO VÌ SAO lại có cái suy nghĩ các cô chân dài thực dụng đến thế?.

Tôi khá khó chịu với lời nói của chị và cũng thật sự không thích cái nghề model vì tôi đã nhìn thấy những mặc trái của nó đồng thời nó không là tương lai của tôi. Tôi từ bỏ nghề và công việc. Không lâu sau tôi cũng có gia đình.

3. KHỞI NGHIỆP LẦN 2
Sau khi có gia đình, được chồng ủng hộ tinh thần, tôi quay lại con đường kinh doanh của mình, lần này tôi mở một quán cafe với phong cách hoài niệm bằng những món đồ cổ, hàng đêm có đàn piano và thắp sáng hoàn toàn bằng nến. Chưa đầy 1 năm quán cafe của tôi trở nên nổi tiếng và khá đông khách vì một phong cách khá lạ.

Nhưng nó không phải tin mừng vì tôi đang cố dấu gia đình về việc bù lỗ mỗi ngày. Lý do: dù doanh số có nhưng không đủ lợi nhuận để chi trả các khoản chi phí hàng ngày quá lớn, vốn đầu tư ban đầu cũng không nhỏ và phải mất ít nhất 10 năm mới lấy lại vốn. Tôi quyết định sang quán để bảo tồn những gì còn lại, nếu tôi biết mình vẫn cố chấp thì tôi sẽ mất luôn những gì đang có. Lần này Ba tôi không nhìn mặt tôi và chỉ nhắn tin cho tôi nói rằng “con nên nhớ con là con gái và không thể nào giỏi về kinh doanh, hãy để việc này cho những người đàn ông của gia đình lo” – ? Thất bại vì tôi là con gái ?

Lúc này tôi có suy nghĩ đến việc nếu ngày xưa mình chọn ngành Tiếp viên hàng không thì bây giờ có khác hơn không ? Nhưng nó vẫn không đủ hấp dẫn để tôi từ bỏ, tôi tiếp tục chuẩn bị cho lần khời nghiệp kế tiếp của mình.

4. KHỞI NGHIỆP LẦN 3 VÌ KHÔNG MUỐN TỪ BỎ
Tôi có cô bạn làm sale cho Nhóm Mua thời deal bắt đầu chào đời, tôi khá thích thú với mô hình này và nảy sinh làm nhà cung cấp sản phẩm cho các trang deal. Tôi tìm đường qua Quảng Châu (China) để lùng sục các sản phẩm gia dụng, các sản phẩm tiện ích để nhập hàng về.

Tôi dùng con tép bắt con tôm bằng việc khách hàng phải sử dụng Voucher đến cửa hàng tôi đổi sản phẩm, tại đây tôi tôi kinh doanh thêm các sản phẩm thời trang, mỹ phẩm, trang sức khiến khách hàng đến đổi Voucher không khỏi cầm lòng và phải mua thêm sản phẩm trực tiếp của tôi.

Được một thời gian cũng khá dài và thịnh vượng vì lợi nhuận từ deal khá cao và số lượng cũng khá lớn. Nhưng vì chất lượng của các trang deal đi xuống dẫn đến ảnh hưởng của việc kinh doanh. Tôi cũng rút lui khỏi ngành này với một phía trước là câu hỏi sẽ đi tiếp đoạn đường nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

BIẾT BỎ GÁNH XUỐNG

ĐỪNG “CHE Ô” KHI ĐI MƯA? ( p1)