in

Hai chữ HẠNH PHÚC, đơn giản nhưng để đạt hạnh phúc viên mãn thì chúng ta phải đi tìm một đời:

“Tôi sẽ hạnh phúc khi…”
“Tôi sẽ hạnh phúc nếu…”

Mỗi người hẳn sẽ có nhiều thứ để điền vào ô trống.
Có khi nào bạn tự hỏi vậy thì hiện tại mình không hạnh phúc sao? Nếu hiện tại mình chưa hạnh phúc, thì tại sao mình chưa hạnh phúc?

Ngày trẻ mình cứ nghĩ Hạnh phúc là đạt được. Mãi sau này mình mới hiểu Hạnh phúc không phải là đạt được mà là Từ bỏ. Từ bỏ từ trong suy nghĩ phải đạt được thứ mà mình nghĩ phải có nó mới làm mình hạnh phúc.

Đã bao giờ bạn cố gắng đạt được điều gì mà bạn nghĩ rằng khi đạt được bạn sẽ hạnh phúc? Tuy nhiên đạt được rồi bạn chẳng hạnh phúc chút nào chưa? Mình thì đã nhiều rồi.

Bạn có biết tại sao không?
Khoảnh khắc đạt được thì quá ngắn. Hạnh trình để đặt được thì quá dài.

Trong cuộc sống, mọi hành trình của chúng ta đều là đi từ miền bất khả tri (không biết) đến miền khả tri (biết) hay là từ Không đến Có.

Từ Không đến Có đã khó rồi. Từ Có về Không lại càng khó hơn. Vì đó là quá trình từ bỏ những thứ mình đang Có. Không phải ai cũng dễ dàng làm được. Cái có ở đây không chỉ là về vật chất mà cả về hiểu biết, niềm tin, tinh thần.

Nếu mình không dám từ bỏ những cái mình đã biết để tin vào những điều mình chưa biết, mình sẽ không làm gì đột phá. Nhất là khi có sự xung đột niềm tin hay hệ quy chiếu, mình sẽ không bao giờ biết thêm về thế giới nằm ngoài sự hiểu biết của mình.

Khi mình dám trở về Không là mình có thể tìm lại đứa trẻ vốn có trong mình. Luôn háo hức với những điều mới mẻ.

Trẻ thơ luôn hạnh phúc với những điều nhỏ bé, giản dị. Ăn gì cũng ngon, chơi gì cũng vui. Cơm nguội, cơm cháy, khoai luộc cũng ngon. Đồ chơi thì chỉ một mẩu carton, một lon bia leng keng là vui đủ cả ngày. Tối về đánh say một giấc vô lo đến sáng hôm sau.

Lúc đó nhu cầu của chúng ta không có gì nhiều ngoài mong muốn được yêu thương, cơm ăn ba bữa. Quần áo thì thủng đít vá vai cũng được, vẫn vui vẻ hồn nhiên yêu đời. Trầm cảm là từ không có trong từ điển của thế giới trẻ thơ.

Lúc ấy chúng ta KHÔNG có gì mà như có tất cả. Ai mà không muốn một lần được trở về tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo, hạnh phúc thơ ngây của mình?
Dẫu đó là một tuổi thơ khó khăn, thiếu thốn?

Cuối cùng khi lớn lên vòng tròn HẠNH PHÚC của chúng ta thu nhỏ lại là bởi vòng tròn NHU CẦU, ham muốn của ta ngày càng lớn. Đồng thời ta cũng quá chấp vào vòng tròn “HIỂU BIẾT” hạn hẹp của mình mà rước vào những bực dọc khi tranh chấp, cãi vã. Bạn có để ý rằng hạnh phúc của mình tỷ lệ nghịch với những gì bạn biết không? Tại sao vậy?

Bí quyết tìm lại Hạnh phúc thật ra lại rất đơn giản. Đó là thu nhỏ lại vòng tròn NHU CẦU, ham muốn và đừng cố chấp vào HIỂU BIẾT của mình.

Từ kinh nghiệm cá nhân mình thấy càng ít ham muốn càng hạnh phúc. Càng bớt chấp cái biết của mình càng dễ vui.
Khi đó mình làm gì cũng thấy vui và học gì cũng rất nhanh. Ngồi không cũng thấy vui. Như một đứa trẻ.

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Để lại bình luận hoặc cần tư vấn

  theo dõi  
thông báo

Loading…

0

Comments

0 comments

NHÂN NÀO QUẢ NẤY.

13 + 1 THÓI XẤU “BÓP CHẾT” CUỘC ĐỜI BẠN