in

ĐỪNG “CHE Ô” KHI ĐI MƯA? ( p2)

Và thực tế với 3 bằng đại học, khi không có tiền, khi ko còn ai tài trợ, khi cần tiền chi tiêu thì công việc tôi bắt đầu làm:
– Đi làm bồi bàn cho một quán cafe.
– Đi bán hàng cho một cửa hàng lụa trên phố.
– Đi bán và giao rượu mạnh trên phố cổ.
– Đi tiếp thị thương mại điện tử, mở cửa các công ty xông vào liều mình như chẳng có ai. Em chào các anh chị, chúng em ở bla bla.
– Đứng ngoài hội chợ phát tờ rơi, tiếp thị từng người.
– Đi bê vác, đền tiền khi làm sai, sếp chửi cũng phải chịu.
– Đi đòi nợ, chờ từ chiều đến tối đêm người ta mới về, trình bày ngang dọc người ta mới chịu trả một phần tiền cho mình.
– Bị người ta đuổi vì không cho giới thiệu sản phẩm.
… nhiều vô cùng và có cái Tết chỉ là 01 chai tương ớt và 200 ngàn đồng ăn Tết.
– Giải thể 2 doanh nghiệp trong 4 công ty thành lập, nợ đầy mình và never on sunday.

Chính những điều đó đã giúp ích cho kinh nghiệm sau này tạo dựng doanh nghiệp của chúng tôi, chẳng việc gì tôi từ chối cả. Hạnh phúc là do nỗ lực của mình từng phút giây chứ ko phải tích luỹ đến một thời điểm nào đó mà ngồi hưởng thụ cả.

Có phụ huynh đến dự hội thảo, hỏi anh làm gì ở trường mà vừa thấy anh đứng đón và bấm thang máy, rồi thấy anh lên bê bàn ghế, giờ lại thấy anh lên đây đứng chia sẻ, vậy anh làm gì thế? Có anh thứ trưởng nổi tiếng bảo chẳng ở đâu như chúng tôi, sự kiện này vừa xong, quần áo sơ mi đẹp gọn gàng, thế mà nhoằng một cái lại đi bê vác, nhặt rác để chuẩn bị cho sự kiến sáng sớm hôm sau…

Có ông thầy phán vợ chồng tôi sau này làm leader nhưng mà số là vừa làm tướng phải vừa làm quân thì sự mới thành. Ô có lẽ vậy, việc gì không ai làm thì mình làm, kể cửa sửa toilet vì mọi người đang bận việc khác rồi.

Ngày nay, ngay trong gia đình mình thôi, người lớn vẫn tâm niệm là thời xưa khổ rồi, giờ phải bù đắp cho con, để chúng đỡ thiệt thòi:
– Xúc cho ăn, nịnh để ăn uống… => Làm cho đứa trẻ mất khả năng sinh tồn, đói phải ăn, không hình thành kỹ năng ăn uống và thao tác.
– Che chắn con trong điều kiện sung sướng => Làm cho đứa trẻ mất khả năng sản sinh kháng thể để thích nghi cuộc sống.
– Trang bị cho con nhanh chóng những “thành tích” hoành tráng, đưa cho con thành ngôi sao mà chưa phải do nỗ lực thực sự của đứa trẻ => Khó trân trọng sức lực hoặc quá tập trung vào kết quả, khi không được thì cảm thấy thất vọng vô cùng, khó tiết chế về cảm xúc.
– Cho con những ảo tưởng sức mạnh về năng lực bản thân, tầm nhìn thì hạn chế, cái tôi thì TO đùng => dẫn tới tự cho mình giỏi, chỉ làm những việc sang chảnh, nhàn lương cao. Rồi cơ hội cứ qua đi, kinh nghiệm thì thiếu.
– Cho con những bánh vẽ về ước mơ, về đam mê, về thành công đẹp đẽ trong phòng điều hoà mát mẻ mà bỏ qua những công việc dám cống hiến, dám hy sinh để hình thành những kỹ năng, kinh nghiệm cần thiết của người thành công.
– Quan tâm tới KẾT QUẢ nhanh chóng, lấy đó làm động lực cho đứa trẻ và tự hào bản thân => Không dành nhiều thời gian cho tích luỹ nhân cách và bồi đắp giá trị sống, dẫn tới có thể có TÀI mà thiếu ĐỨC. Nổi tiếng nhanh chóng sau này nhưng mà làm tổn hại xã hội thì cũng ghê gớm.

Tôi đọc một bài viết về những người đi mưa mà không có ô che, họ thực sự biết mình là ai và phải cố gắng như thế nào trong cuộc sống này

ĐỪNG “CHE Ô” KHI ĐI MƯA? ( p1)

Tảng đá đầu tiên cản bước đường của người trẻ là gì? ( p1)