in

ĐỪNG “CHE Ô” KHI ĐI MƯA? ( p1)

Hồi nhỏ, lũ chúng tôi sống cạnh nhà máy nên có cả núi đồi, ao hồ và nhà xưởng. Khi có cơn mưa to sau cái nắng hạ oi ả, chúng tôi thích nhất là được đi tắm mưa. Bố mẹ tôi bảo là uống 7 giọt nước mưa vào là tắm thoải mái, còn nếu thấy sấm thì bập bập là sét không đánh vào người. Chúng tôi tin thật và luôn làm như vậy khi đi tắm mưa. Sướng nhất có lẽ là tắm xong rồi được nhảy xuống ao bơi, lúc đó nước ao ấm áp vô cùng.
Chính vì thế mà sức đề kháng của lũ trẻ chúng tôi tốt, chẳng mấy khi ốm dù đang trưa đi tắm ao rồi đứng phơi nắng cho khô tóc để tránh bố mẹ biết, cũng chẳng thấy sao cả. Lũ nhóc nhà tôi bảo, bố lớn lên ở vùng núi thảo nào leo núi tốt.

Về ăn uống, thời bao cấp thì vui lắm:
– Hết gạo đi vay hoặc phải ăn với khoai độn thì lại tưởng ngon vì có gì đâu mà ăn.
– Ăn cái gì cũng mặn chỉ vì ít thức ăn quá nên ăn mặn để ăn từ từ được nhiều bữa.
– Lúc nào cũng thèm ăn vì không có ăn, đi mót khoai ngoài ruộng thì bới đến đâu thì lấy răng cào vỏ ăn tới đó luôn. Cả khoai cả đất đều vào mồm.


Chính vì lẽ đó mà khả năng thích nghi rất cao. Sau này đi làm sinh viên, một miếng thịt cho cả bữa cơm là đã vui lắm rồi.

Về đi học, thì cũng hay lắm:
– Thích đi học vì chỉ có đi học là vui nhất và đỡ phải ở nhà làm. Sáng đi học thì chiều kiểu gì cũng phải ờ nhà kiếm rau lợn, nấu cám hay phải chuẩn bị nấu cơm chiều. Và là chỉ kiếm cớ đi học là sướng nhất, cố mà học tốt không thì lại bị ở nhà đi làm như tụi bạn.
– Bố mẹ thường bảo nếu không học sau này cứ sắm cho cái sọt, đôi quang gánh đi sau con trâu mà hót những gì nó để lại… Cái đó chúng tôi có thực tế nên cũng cố mà học ko thì lại giống đứa này đứa kia.
– Ngày đó không có học thêm, cũng chẳng có sách bồi dưỡng này nọ, sách giáo khoa có đủ là may mắn lắm, giấy thì tối om, đọc toét mắt nhưng mà có sách là rất sung sướng. Bố tôi mỗi lần về quê, lại ghé Hà Nội mua cho mấy thằng con cuốn sách cũ, về chúng đọc ngấu nghiến. Ti vi không có thì chỉ còn cách là có cái gì đọc là đọc hết, ngoài báo TNTP thì báo Nhân dân tôi cũng đọc hết không chừa mục nào.
Vậy là việc học và đọc nó như một nhu cầu để sinh tồn và phát triển thời đó.

Sau này đi học hành nhiều, bằng cấp đầy mình để sẵn sàng cho việc đi làm, tôi ước mơ đi làm sẽ là:
– Quần áo đẹp mặc cả ngày, sơ vin sạch sẽ ngồi điều hoà.
– Được đi nước ngoài nước trong.
– Được tham gia vào các sự kiện lớn trong nước, lên truyền hình, lên tivi cho mở mày mở mặt với bà con.
– Rồi cũng ước nhà to cửa rộng.
– Rồi xe hơi, xe khói đẹp đẽ.
– Được gặp gỡ ông tai to mặt lớn, chụp ảnh treo khắp nhà.
– Được giải thưởng bằng khen để khoe với hàng xóm.
– Lấy được vợ đẹp, con khôn ra đường ai cũng khen ngợi

KHI PHỤ NỮ KHỞI NGHIỆP ( p2)

ĐỪNG “CHE Ô” KHI ĐI MƯA? ( p2)