in

BIẾT BỎ GÁNH XUỐNG

( tiếp theo)

Trở lại trường hợp của bạn trẻ đặt câu hỏi từ đầu, nếu không nhầm thì bạn đã có dấu hiệu mệt mỏi và niềm tin vào những gì mình gầy dựng bị lung lay dữ dội. Bạn không còn khả năng truyền lửa cho những người xung quanh. Và dĩ nhiên không còn thấy ánh sáng phía bên kia đường hầm. Cho nên việc giao lại đứa con tinh thần của mình cho người khác nuôi dưỡng là hoàn toàn hợp lý.

 

Có những thứ mà mình nghĩ đã không còn sử dụng được nữa lại là một kho báu đối với người khác. Bởi vậy thành ngữ tiếng Anh mới có câu “one man’s trash is another man’s treasure” là vậy. Vấn đề ở chỗ làm cách nào để tiếp cận được nhiều người mua hơn nữa, chứ không phải lòng vòng mấy người quen chung quanh mình.

Được biết ở Việt Nam bây giờ đã hình thành một vài sàn giao dịch doanh nghiệp, nơi mà người bán và người mua công ty có thể gặp nhau. Bán 1 đô-la cũng là bán, cũng khác với cho không hay đóng cửa, vì người mua lúc nào cũng có sự trân trọng trong đó. Điều này tuy nhiên nói dễ hơn làm, nhất là trong môi trường kinh doanh mà văn hoá sỹ diện còn rất nặng nề. Thà im lặng đóng cửa còn hơn rao bán nơi công cộng.

Tóm lại, thương trường cũng như chiến trường, đã bước vô là phải chấp nhận có thắng có thua, và khi thua thì phải biết rút lui đúng lúc để hạn chế tối đa thiệt hại. Đó là chuyện bình thường trong một nền kinh tế năng động. Nếu như từ khoá “khởi nghiệp” đang chiếm lĩnh thị trường thì một ngày không xa từ khoá “cần bán công ty” sẽ lên ngôi. Thất bại hay chưa thành công (và không biết chừng nào mới thành công) sẽ trở nên phổ biến hơn bao giờ hết. Nói khác đi, nếu khởi đầu của chương khởi nghiệp cần phải có bản lĩnh, kiến thức, kỹ thuật thì kết thúc của chương đó cũng phải tương tự.

Cũng phải có bản lĩnh và có kỹ thuật để kết thúc. Biết gánh lên được thì khi cần thiết cũng phải biết bỏ nó xuống.

BIẾT BỎ GÁNH XUỐNG

KHI PHỤ NỮ KHỞI NGHIỆP ( p1)