Bài học từ chiếc áo cũ ( p1)

Có một cậu bé mới 13 tuổi, một hôm cha cậu đưa cho cậu một chiếc áo cũ rồi hỏi:
– Con nghĩ chiếc áo này đáng giá bao nhiêu tiền?
– Khoảng 1 đô la”, cậu bé trả lời.
-Con có thể bán nó với giá 2 đô la không?.

Cha cậu bé vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn cậu bé.
-Thưa cha, con nghĩ chỉ có kẻ ngốc mới mua chiếc áo này”, cậu bé trả lời.
Người cha nhìn con với ánh mắt khích lệ:
– Sao con không thử xem? Con biết không? Gia đình mình đang gặp khó khăn, nếu con bán được chiếc áo này, nó có thể giúp được chúng ta rất nhiều.

Sau khi nghe cha mình nói vậy, cậu bé gật đầu đồng ý:
– Con sẽ thử xem, nhưng không chắc là có thể bán được.

Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn ủi để ủi áo cho thẳng thớm, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó phơi khô trên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm. Sáng ngày hôm sau, cậu bé đem chiếc áo đến một ga tàu điện đông người qua lại.

Sau 6 tiếng đồng hồ không ngừng chào mời, cuối cùng cậu bé cũng bán được chiếc áo với giá 2 đô la. Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch về nhà đưa cho cha.

Sau đó, mỗi ngày cậu đều đi tìm xin quần áo cũ mang về nhà giặt sạch đem đi bán.

Một hôm cha cậu bé lại đưa cho cậu một chiếc áo cũ khác:
– Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô la không?
– Cha ơi, làm sao có thể bán được cơ chứ? Một chiếc áo cũ làm gì có giá trị cao như vậy được, cùng lắm là 2 đô la.
– Sao con không thử nghĩ cách xem, nhất định là có cách. Cha cậu bé khích lệ.

( còn tiếp)

“XIN LỖI VÌ TÔI KHÔNG HỎI GIÁ TRƯỚC KHI ĐI”.

Bài học từ chiếc áo cũ ( p2)